Mùa Thu lịch sử và giá trị của độc lập, tự do

Trong không khí thiêng liêng của những ngày Mùa Thu lịch sử, khi cả dân tộc cùng hướng về kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chúng ta lại bồi hồi nhìn về một mùa Thu cách đây 81 năm - mùa Thu thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, giữa biển người của Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, giữa biển người của Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập

Sau đêm trường nô lệ, Việt Nam mới lại có tên và từ đó mỗi người Việt Nam hôm nay càng thấm thía hơn giá trị của độc lập, tự do; càng hiểu sâu sắc hơn công lao trời biển của Chủ tịch Hồ Chí Minh - người đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc, cho Nhân dân.

Nhìn sang nhiều quốc gia từng là thuộc địa ở Á, Phi, Mỹ Latinh - nơi những di chứng của chủ nghĩa thực dân vẫn còn để lại những khoảng cách phát triển, những nghèo khó và bất bình đẳng dai dẳng, chúng ta càng cảm nhận sâu sắc hơn tầm vóc của một con người đã tìm thấy con đường giải phóng dân tộc giữa những năm tháng đen tối nhất của lịch sử.

Cuộc ra đi năm 1911 - hành trình tìm đường cho cả một dân tộc

Ngược dòng thời gian về năm 1911…

Bến Nhà Rồng - nơi người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước ngày 5/6/1911. Ảnh tư liệu.

Bến Nhà Rồng - nơi người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước ngày 5/6/1911. Ảnh tư liệu.

Tại Bến Nhà Rồng lịch sử, một người thanh niên mang tên Nguyễn Tất Thành đã bước lên con tàu, rời Tổ quốc, bắt đầu cuộc hành trình tìm đường cứu nước.

Người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Hành trang không tiền bạc, không quyền lực. Không một tuỳ tùng hay người đồng hành… Chỉ một chàng trai trẻ với đôi bàn tay trắng, một ý chí sắt đá và một trái tim cháy bỏng tình yêu nước, thương dân.

Con tàu Đô đốc Latouche-Tréville, nơi Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp trong những ngày đầu của hành trình tìm đường cứu nước. Ảnh tư liệu.

Con tàu Đô đốc Latouche-Tréville, nơi Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp trong những ngày đầu của hành trình tìm đường cứu nước. Ảnh tư liệu.

Ba mươi năm bôn ba qua nhiều quốc gia, nhiều châu lục; đi qua những đô thị hoa lệ, những vùng đất nghèo khổ, những nơi người dân thuộc địa phải chịu cảnh áp bức, bóc lột… Để tận mắt chứng kiến nỗi đau của những kiếp người mất nước… Người đã trải qua đủ những cay đắng, tủi nhục của các dân tộc bị cai trị.

Nhưng chính từ những năm tháng ấy, Người đã tìm thấy ánh sáng.

Ánh sáng của độc lập dân tộc.

Ánh sáng của tự do.

Ánh sáng của con đường giải phóng những người cùng khổ.

Ba mươi năm…

Một con người đi tìm đường cho cả một dân tộc, và hơn thế nữa, là cả thế giới cần lao, những người cùng khổ.

Trở về Tổ quốc - từ Pác Bó đến mùa Thu Độc lập

Và rồi, mùa Xuân năm 1941, sau ba thập kỷ xa Tổ quốc, Người đã trở về.

Bước qua cột mốc biên giới, đặt bàn chân lên mảnh đất quê hương, Người đã chạm vào, quỳ xuống hôn lên Đất Mẹ sau bao năm dài xa cách.

Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, giữa núi rừng Pác Bó, không ai có thể hình dung rằng chỉ bốn năm sau, tên tuổi Việt Nam sẽ vang lên trước toàn thế giới.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, giữa biển người của Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, trịnh trọng tuyên bố trước quốc dân đồng bào và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Một dân tộc đã đứng lên.

Một đất nước đã bước ra khỏi đêm dài nô lệ.

Và từ mùa Thu năm ấy, sau bao năm dài mất tên, hai tiếng “Việt Nam” thiêng liêng lại vang lên với một tư thế mới - tư thế của một dân tộc độc lập, tự do.

Lán Nà Lừa, thôn Tân Lập, xã Tân Trào, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh ở và làm việc trong những ngày Hội nghị toàn quốc của Đảng và Quốc dân Đại hội (1945)

Lán Nà Lừa, thôn Tân Lập, xã Tân Trào, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang, nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh ở và làm việc trong những ngày Hội nghị toàn quốc của Đảng và Quốc dân Đại hội (1945)

Độc lập không phải món quà được trao tặng

Nếu không có cuộc ra đi năm 1911…

Nếu không có ba mươi năm bôn ba, tìm kiếm, học hỏi và đấu tranh…

Nếu không có một ý chí lớn lao vượt lên trên mọi gian nan, thử thách…

Có lẽ lịch sử dân tộc ta đã rẽ sang một hướng khác.

Độc lập hôm nay không phải món quà được trao tặng.

Tự do hôm nay không phải điều tự nhiên mà có.

Đó là thành quả được đánh đổi bằng một đời người tìm đường cứu nước, bằng mồ hôi, nước mắt, bằng máu xương của biết bao thế hệ người Việt Nam đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Và trong hành trình ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người đã dành trọn đời mình để tìm ra con đường đưa dân tộc đến với độc lập, tự do.

Hôm nay, giữa ngày Quốc khánh thiêng liêng, chúng ta càng thấm thía lời căn dặn:

“Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ tịch, người Anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng danh cho non sông ta, đất nước ta”!

Mùa Thu năm 1969 - một mất mát không gì bù đắp nổi

Nhân dân xúc động, tiếc thương Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những ngày tháng 9/1969. Ảnh: Tư liệu TTXVN.

Nhân dân xúc động, tiếc thương Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những ngày tháng 9/1969. Ảnh: Tư liệu TTXVN.

Nhưng mùa Thu năm 1969…

Cũng chính vào ngày 2 tháng 9 - ngày Quốc khánh năm ấy của dân tộc - đất nước phải chịu một mất mát không gì bù đắp nổi.

Người đã đi xa.

Năm ấy, giữa lúc cả nước đang hướng về ngày Tết Độc lập, một trái tim vĩ đại đã ngừng đập.

“Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn…”

Những câu thơ, câu chữ ấy cho đến hôm nay vẫn khiến lòng người nghẹn lại.

Người ra đi vào ngày 2 tháng 9 năm 1969 theo lịch dương; ngày mất của Người theo âm lịch là 21 tháng 7.

Một sự trùng hợp đầy xúc động của lịch sử:

Ngày Người đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh một nước Việt Nam mới – cũng là ngày đất nước mãi mãi tiễn Người về với thế giới người hiền.

Từ mùa Thu năm 1945 đến mùa Thu năm 1969…

Hai mươi bốn năm.

Một đời người đã hóa thành lịch sử.

Người vẫn sống trong trái tim dân tộc

Hôm nay, tròn 57 năm ngày Người đi xa, nhưng Người chưa bao giờ rời khỏi trái tim của dân tộc Việt Nam.

Bởi Người vẫn hiện diện trong từng trang sử của đất nước.

Trong mỗi tấc đất quê hương.

Trong mỗi con đường, mái trường.

Trong ký ức của những thế hệ đã từng được gặp Người.

Và trong niềm tin, khát vọng dựng xây một Việt Nam độc lập, hùng cường, phồn vinh, hạnh phúc của các thế hệ hôm nay và mai sau.

Thưa Bác! 81 năm đã đi qua kể từ mùa Thu Độc lập…

Thưa Bác!

81 năm đã đi qua kể từ mùa Thu Độc lập.

57 năm kể từ ngày Bác đi xa…

Đất nước hôm nay đã đổi thay rất nhiều.

Nhưng càng đi qua những chặng đường dài của lịch sử, chúng con càng hiểu rằng: giá trị lớn nhất mà Bác để lại không chỉ là một sự nghiệp vĩ đại, mà còn là một nhân cách vĩ đại.

Một con người suốt đời vì nước, vì dân.

Một con người sống giản dị mà vĩ đại.

Một con người đã dành cả cuộc đời mình cho một điều tưởng như giản dị mà thiêng liêng nhất:

Để nhân dân Việt Nam được sống trong một đất nước độc lập.

Để mỗi người Việt Nam được làm chủ vận mệnh của mình.

Để Tổ quốc Việt Nam được đứng ngang hàng với các dân tộc trên thế giới.

Chủ tịch Hồ Chí Minh với thiếu nhi Việt Nam. Ảnh tư liệu - Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh với thiếu nhi Việt Nam. Ảnh tư liệu - Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Một phút lặng lòng để tưởng nhớ và tri ân Người

Trong giây phút thiêng liêng này, trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, xin cho phép chúng ta được lặng đi một phút…

Để tưởng nhớ Người.

Để tri ân Người.

Để nhắc mình rằng mỗi ngày hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và dựng xây đất nước – đều là sự tiếp nối của những hy sinh mà các thế hệ đi trước đã gửi lại.

Xin nghiêng mình kính cẩn trước Người.

Một nhân cách lớn,

Một tâm hồn lớn,

Một cuộc đời lớn,

Một người con vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

Nén tâm nhang dâng Người

Và xin được một nén tâm nhang…

Dâng Người lòng kính yêu vô hạn.

Dâng Người niềm biết ơn sâu sắc.

Dâng Người lời hứa của thế hệ hôm nay: sẽ trân trọng độc lập, giữ gìn hòa bình, đoàn kết một lòng và góp sức xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh, hạnh phúc!

Bác đã đi xa… nhưng tư tưởng, đạo đức, phong cách và tấm gương của Người vẫn còn mãi với non sông.

Bác đã đi xa… nhưng trong trái tim mỗi người Việt Nam - Người sống mãi.

Xin được cúi đầu…

Nén tâm nhang dâng Người!

Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.